Cây hoa đá

Tên quốc tế :
Xuất xứ :
Nghệ nhân :
Ngày nhập :
Giá bán :
Đanh giá - Nhân xét cây :

Chuyện bắt đầu từ một loài hoa bé nhỏ mọc ở những nơi thầm kín nhất, bên những khe nước hay bên những vách đá phủ kín rêu phong! Nếu người ta có hỏi tôi biết được gì về trăm ngàn loài hoa thành thị, chắc hẳn rằng tôi không thể trả lời và cũng không biết cũng không tìm ra từ ngữ để diễn tả hết nét đẹp của mỗi loài! thật như vậy, thế giới của loài hoa trong tôi rất bé nhỏ, cả đời tôi chỉ có thể dùng mười đầu ngón tay để đếm những loài hoa mà tôi biết, nhưng đa số cũng chỉ là những cái hoa dại mọc thật xa xôi trong chốn rừng sâu thẩm mà ít có bao nhiêu người màng đến nó! Bởi từ nhỏ tôi sống và lớn lên từ một làng quê bé nhỏ, xung quanh là những dãy núi bao trùm phủ kín với cỏ cây!

Ngày đó khi tôi bắt đầu hiểu biết chút xíu chuyện đời, tôi đã mang thật nhiều mơ ước! Nhưng tôi có bao giờ biết được rằng cuộc đời có bao nhiêu ước mơ được trở thành sự thật đâu! Và cứ thế tôi cũng sống một cuộc sống có thể nói là bình thường như bao nhiêu người khác. Mỗi buổi sáng tôi lặng lẽ bước đến trường và vui đùa cùng bè bạn, cho đến trưa tan trường tội lại âm thầm bước từng bước nhỏ về nhà một mình với bao điều suy nghĩ. Chẳng biết trong tâm trí tôi nó có được bao lớn, nhưng nó chứa thật nhiều điều mà bản thân tôi cảm thấy thật lớn lao. Cứ thế mỗi ngày tôi cũng đã quen với cảm giác được một mình, đôi lúc buồn buồn với nỗi vắng vẽ cô đơn cộng thêm sự sợ hãi của con đường ít bao giờ thấy được một bóng người!

Rồi có một ngày nào, thôn quê bé nhỏ của tôi tưởng chừng chẳng bao giờ có ai biết tới cũng có người tìm đến. Một gia đình không ai biết được đến từ đâu bởi vì họ sống thật xa cách với mọi người. Trong nhà có một người đàn bà đứng tuổi cùng hai người con trai với vẽ mặt thật lạnh lùng, thêm nửa họ còn có một đứa con gái khoảng trạc tuổi như tôi. Họ dựng lên một ngôi nhà lẽ loi trên đồi và cách xa với tất cả những ngôi nhà trong thôn xóm!

Chiều nay mưa lại rơi thật nhiều, tôi ngồi trong nhà nhìn ra khung cửa sổ mà lòng thầm trách trời mưa. Sáng mai tôi đến trường lại phải xách dép đi nửa rồi, bởi vì mỗi khi trời mưa, những con đường sẽ biến thành những vũng xình lầy gớm ghiếc đáng sợ. Nơi tôi ở quả thiệt không phân biệt được bốn mùa. Xuân, Hạ, Thu, Đông, mùa nào cũng có mưa có nắng đã làm tôi đi học thật nhiều mà mãi vẫn không biết phân biệt mùa nào ra mùa nào. Nhưng cũng dần dần quen với hoàn cảnh sống, trời mưa cứ mặc kệ trời mưa, đôi lúc mưa cũng mang đến nhiều điều rất thú vị.

Lớp học hôm nay trông thật bẩn đến khó tả với những dấu vết xình lầy của từng bước chân học trò. Học đến mấy tiết học rồi mà tôi vẫn chẳng hiểu chút gì, chỉ ngồi lắng nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái trường. Chỉ còn mỗi giờ học cuối cùng thì thầy cô đâu chẳng thấy. Khi biết tin cô giáo bệnh rồi không đi dạy được mà lòng tôi vui biết chừng nào. Lớp được về sớm hơn một tiếng tha hồ mà rong chơi bởi vì về nhà sớm thì thiệt là chán lắm. Tôi phải về coi mấy đứa em giúp chị tôi đi làm, tôi phải nấu cơm trưa rồi mang cho mọi người. Nhưng trời mưa nấu cơm là ngán nhất, trời mưa thì củi sẽ bị ướt vì bỏ ngoài trời, củi ướt thì làm sao đốt cho lửa đỏ được mà nấu cơm. Có những ngày tôi thổi và cầu mong cho lửa cháy đến cay cả mắt vì ngụt khói mà vẫn không xong. Có lúc bực mình muốn khóc bởi lửa không đỏ và cơm không chín nổi. Mà có ai chịu hiểu giúp tôi đâu, nhiệm vụ của tôi so với mọi người nó bé tí mà còn làm không xong nên cứ thế là tôi lại bị la đến nhức óc. Bởi vậy tôi sợ nhất nấu cơm vào những ngày trời mưa lắm. Và cuối cùng tôi nghĩ được sẽ làm gì trước khi phải về nhà rồi.

Tôi sẽ ghé đến thăm những cây hoa đá ngày nào nó còn bé nhỏ mà tôi không nở hái. Tôi đợi cho nó lớn chút nửa sẽ hái mang về, nó nhất định sẽ xanh tươi và đẹp lắm. Không biết bây giờ nó ra sao? Tôi hồi hộp chạy thật nhanh lên ngọn đồi rậm rạp gần nhà . Tìm loay hoay bên cạnh mấy tảng đá lớn đến một hồi tôi chán nản quay bước về nhà. Những cây hoa đá của tôi đã không còn thấy nửa. Không biết tên gian ác nào chôm mất rồi, đã hái hết và chỉ còn chừa lại vài cây nhỏ xíu đang lú lên dần dần. Lòng tôi tức tối và suốt đêm đã ngủ không yên giấc, tôi nhủ thầm nếu để tôi biết ai hái hoa đá của tôi sẽ quyết không tha!